Hồi nhỏ, thế giới của tôi gói gọn trong một thung lũng ở Cao Bằng. Phía trước nhà là con đường đất quanh co men theo sườn núi, mỗi sáng mùa đông sương phủ trắng đến mức tôi không nhìn thấy ngọn cây bên kia khe. Tôi từng tin rằng đỉnh núi sau lưng bản là nơi xa nhất mà một người có thể đi tới. Cho đến năm tôi mười hai tuổi, một người chú đi làm xa về, mang theo tấm bản đồ Việt Nam cũ kỹ. Chú trải nó ra giữa sàn nhà, chỉ vào một chấm nhỏ xíu gần đường biên giới phía Bắc và nói: bản mình ở đây. Tôi nhìn cái chấm bé bằng đầu kim ấy, rồi nhìn ra phần còn lại của tấm bản đồ mênh mông, và lần đầu tiên trong đời tôi hiểu một điều khiến tim đập mạnh: thế giới rộng lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy không khiến tôi giàu lên, cũng chẳng cho tôi một kỹ năng mới. Nhưng nó làm một việc còn quan trọng hơn: nó nới rộng cái khung mà tôi dùng để nhìn cuộc đời mình. Và càng lớn lên, tôi càng tin rằng thứ quyết định một người đi xa được đến đâu không phải là họ xuất phát từ đâu, mà là họ nhìn thế giới rộng đến mức nào.
s 
Thế giới quan là cái khung, không phải là sự thật
Có một hiểu lầm tôi từng mắc phải rất lâu: tôi nghĩ cách mình nhìn thế giới chính là thế giới. Rằng những gì người trong bản tin, những giới hạn mà mọi người quanh tôi mặc nhiên chấp nhận, là sự thật khách quan. Con gái thì học hết cấp hai rồi ở nhà phụ việc. Người miền núi thì khó mà làm được gì lớn. Tôi không hề nghi ngờ những câu đó, vì xung quanh ai cũng nói y như vậy.
Mãi sau này tôi mới nhận ra: đó không phải sự thật, đó chỉ là một cái khung. Thế giới quan giống như cặp kính ta đeo từ bé mà quên mất là mình đang đeo kính. Mọi thứ ta thấy đều đi qua lớp kính đó, được nhuộm màu bởi nơi ta lớn lên, những người ta gặp, những câu chuyện ta nghe lặp đi lặp lại. Vấn đề không phải là có kính hay không, ai cũng có. Vấn đề là ta có biết mình đang đeo kính hay không, và ta có dám đổi sang một cặp khác để xem thế giới trông ra sao.
Khi tôi hiểu điều này, một cánh cửa mở ra. Nếu cách tôi nhìn thế giới chỉ là một cái khung trong vô số khung có thể có, thì tôi hoàn toàn có quyền học cách nhìn rộng hơn. Giới hạn không nằm trong đá núi, nó nằm trong tầm mắt.
Tư duy mở giúp tôi ra quyết định tốt hơn
Người ta hay nói tư duy mở nghe có vẻ trừu tượng, nhưng với tôi nó cụ thể đến từng quyết định trong đời. Tư duy mở không phải là tin vào mọi thứ, cũng không phải là gió chiều nào theo chiều ấy. Với tôi, nó đơn giản là sẵn sàng giữ trong đầu một ý nghĩ rằng: có thể mình đang sai, và biết đâu có một góc nhìn mình chưa thấy.
Tôi nhớ lần đầu định bắt tay làm sản phẩm số. Phản xạ đầu tiên của tôi là gạt đi: một cô gái ở bản, không bằng cấp marketing, làm sao bán được gì trên mạng. Nếu chỉ nghe theo cái khung cũ, tôi đã dừng ngay tại đó. Nhưng tôi tập một thói quen nhỏ, mỗi khi định nói không với một điều gì, tôi tự hỏi thêm một câu: ngược lại thì sao? Lỡ điều ngược lại mới đúng thì sao? Chính câu hỏi ngược ấy đã giữ tôi lại đủ lâu để thử, để học, để sai và sửa.
Một quyết định tốt hiếm khi đến từ việc nghĩ nhanh hơn. Nó đến từ việc nhìn được nhiều mặt hơn của cùng một vấn đề trước khi chọn. Người có tư duy mở không thông minh hơn người khác, họ chỉ cho phép mình thấy được bức tranh đầy đủ hơn một chút, và một chút đó, qua nhiều năm, tạo ra khác biệt rất lớn.
Thấu hiểu con người và văn hóa là một siêu năng lực
Lớn lên ở bản, tôi không có nhiều sách vở, nhưng tôi có một trường học khác mà mãi sau này tôi mới biết nó quý đến nhường nào: tôi học cách đọc con người. Ở một cộng đồng nhỏ, nơi ai cũng biết nhau, tôi quan sát cách bà tôi thuyết phục cả họ trong một bữa cơm, cách người lớn nhường nhịn hay giận hờn, cách một lời nói đúng lúc có thể gỡ một mối căng thẳng kéo dài cả năm.
Tôi tin rằng hiểu tâm lý con người và văn hóa địa phương là một siêu năng lực thật sự, chứ không phải lời nói cho sang. Bởi vì mọi việc đáng làm trên đời đều liên quan đến con người. Bạn muốn truyền cảm hứng cho ai đó sống khỏe hơn, bạn phải hiểu vì sao họ đang mệt mỏi. Bạn muốn chia sẻ một bài học, bạn phải biết người nghe đang đứng ở đâu, sợ điều gì, khao khát điều gì. Kiến thức mà không đi qua sự thấu hiểu con người thì chỉ là chữ chết nằm trên giấy.
Và điều đẹp nhất là: thấu hiểu không cần bằng cấp. Nó cần sự để tâm. Nó cần ta chịu khó nhìn người khác như một thế giới riêng, đầy đủ và đáng tôn trọng, thay vì như một cái nhãn dán sẵn. Một cô gái tỉnh lẻ chịu quan sát và đồng cảm có thể hiểu người sâu hơn nhiều người học cao mà vô tâm.
Nuôi dưỡng nhận thức: đọc, quan sát, và đặt câu hỏi
Nếu thế giới quan là cái khung, thì đọc sách và quan sát chính là cách tôi nới rộng cái khung ấy mỗi ngày, mà không cần phải đi đâu xa. Mỗi cuốn sách là một người sống một cuộc đời khác kể lại cho tôi nghe những gì họ đã thấy. Đọc một cuốn sách hay giống như mượn được cặp kính của người khác trong vài giờ, để rồi khi đặt sách xuống, mắt mình đã quen nhìn thêm vài chiều mới.
Tôi không tin vào việc đọc thật nhiều để khoe con số. Tôi tin vào việc đọc rồi chắt lọc. Vài nguyên tắc nhỏ tôi thực hành đều đặn, và tôi nghĩ ai cũng làm được, dù đang ở bản hay ở phố:
- Mỗi ngày đọc một ít, dù chỉ mười trang, nhưng đọc thật. Đều đặn quan trọng hơn ồ ạt.
- Sau mỗi điều đọc được hay quan sát được, tự hỏi: điều này thay đổi cách mình nhìn việc gì không? Nếu không, nó chỉ là thông tin lướt qua.
- Tập đặt câu hỏi tại sao và ngược lại thì sao trước mỗi điều mình mặc nhiên cho là đúng.
- Cố tình đọc và nghe cả những góc nhìn mình không đồng ý. Cái khung chỉ nới ra khi gặp thứ nó chưa quen.
- Ghi lại một bài học nhỏ mỗi tuần. Nhận thức không nằm trong cuốn sách, nó nằm ở chỗ ta kéo bài học vào đời sống thật.
Quan sát cũng là một dạng đọc, đọc cuộc sống. Tôi tập nhìn kỹ những điều bình thường: vì sao chợ phiên lại đông vào đúng ngày đó, vì sao người ta tin câu chuyện này mà không tin câu chuyện kia. Càng quan sát, tôi càng thấy thế giới không hề tẻ nhạt, nó đầy những lớp ý nghĩa đang chờ một ánh mắt chịu dừng lại đủ lâu.
Nhìn rộng để sống tử tế hơn, không phải để hơn thua
Tôi muốn nói rõ một điều, vì nó là nền tảng của tôi: mở rộng thế giới quan không phải để chứng tỏ mình biết nhiều hơn ai, càng không phải để coi thường nơi mình sinh ra. Ngược lại là khác. Càng nhìn rộng, tôi càng thương cái bản nhỏ của mình hơn, càng biết ơn con đường núi đã dạy tôi sự kiên trì. Một thế giới quan rộng thật sự luôn đi kèm lòng nhân ái, bởi khi hiểu rằng ai cũng đang nhìn đời qua cặp kính riêng, ta dễ bao dung hơn, dễ lắng nghe hơn, và bớt phán xét đi rất nhiều.
Đó mới là sức mạnh thật. Không phải kiểu mạnh mẽ lạnh lùng hơn thua, mà là một nền tảng vững vàng bên trong, đủ rộng để chứa được những điều khác biệt mà không thấy bị đe dọa.
Một góc nhìn mở, để cùng nhau lớn lên
Tôi biết có rất nhiều bạn gái trẻ, cũng lớn lên ở tỉnh lẻ hay miền núi như tôi, đang khao khát tự lập và nhìn ra một thế giới rộng hơn, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, hoặc thấy lẻ loi trên hành trình ấy. Chính vì vậy tôi đang ấp ủ một không gian nhỏ tên là Góc Nhìn Mở, một bản tin và cộng đồng đọc cùng nhau, nơi mỗi tuần tôi chọn một cuốn sách, một ý tưởng, hay một quan sát đời thường, rồi chúng ta cùng chắt lọc ra bài học có thể dùng được cho cuộc sống của mình.
Đó không phải nơi tôi giảng giải, mà là nơi chúng ta cùng tập thói quen nới rộng cái khung của mình, cùng đặt những câu hỏi tốt hơn, và cùng học cách nhìn đời tử tế mà sâu sắc hơn. Nếu điều đó chạm đến bạn, tôi hy vọng một ngày được đồng hành cùng bạn ở đó.
Cuối cùng, tôi chỉ muốn nhắn gửi điều mà cái chấm nhỏ trên tấm bản đồ năm xưa đã dạy tôi: nơi bạn xuất phát không quyết định nơi bạn sẽ đến. Tầm mắt của bạn mới quyết định. Và tầm mắt thì có thể nới rộng mỗi ngày, bằng một trang sách, một câu hỏi, một lần chịu nhìn mọi việc theo cách khác. Hãy giữ cho cái khung của mình luôn còn chỗ để lớn lên. Thế giới rộng hơn bạn nghĩ, và bạn cũng vậy.
Lý Thị Xanh
